Ngồi trong thư viện trường, tôi hướng mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn dòng xe ngoài đường vẫn chạy, mưa trên trời vẫn cứ rơi. Cảm giác trống trãi hẳn ra, thư viện yên ắng, chỉ nghe được tiếng trang sách lật, tiếng đánh máy vi tính và tiếng mưa rơi. Ngồi yên trên chiếc ghế tựa, đọc vài trang sách và nhìn mưa là những việc tôi làm trong những ngày mưa như thế này, thỉnh thoảng nghe một bản nhạc không lời và suy ngẫm về một điều gì đó. Mưa thường gợi cảm giác buồn, nhưng với tôi, mưa là một thứ gì đó bâng khuâng khó tả. Nó khiến cho con người ta tĩnh lặng hẳn ra. Ngày còn nhỏ, hồi cái thời lên năm lên tám, khi trời mưa là bọn trẻ con trong xóm rủ nhau đi tắm mưa. Nhất là những cơn mưa đầu mùa, nó cuốn đi đi cái nắng oi ả, gắt gỏng của trưa hè, làm trôi đi lớp bụi bẩn hàng ngày, đem lại cảm giác mát mẻ và tươi mới. Tuổi thơ của tôi là những tháng ngày đục mưa mỗi ngày đi học nếu lỡ quên đem áo mưa, là những tháng ngày ngồi trong nhà đưa tay ra ngoài hiên hứng mưa, là những tháng ngày được ăn bán...
Nhận xét